Monday, May 12, 2014

• Việt Nam cần thoát khỏi Trung Quốc


000_Hkg9799983-600.jpg
Biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội hôm 11/5/2014
AFP photo
Thanh Quang, phóng viên RFA

Vị trí địa dư “núi liền núi sông liền sông” giữa hai nước XHCN anh em VN và TQ vốn có “tình hữu nghị đời đời là tài sản chung của 2 đảng” hiện xem chừng như ngày càng tạo bất lợi cho phía VN khi phương Bắc lại vừa gây nên “biến cố giàn khoang khủng” ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của VN.

Vị thế nước nhỏ

Qua bài “Bất hạnh VN”, blogger Hùynh Ngọc Chênh đọc lại Chiến Quốc của Trung Hoa cổ đại thì thấy các cường quốc lúc đó như Tề, Tấn, Sở, Tần có thể đứng ra xưng bá, lập trật tự theo ý của mình, còn các tiểu quốc như Lỗ, Trần, Tống, Uyển, Sái, Tào, Yên, Hàn, Vệ ... không đủ sức đứng “riêng ra một chiếu” nên phải lệ thuộc vào các cường quốc ấy; và những tiểu quốc này nay thì đầu Tề, mai thì quay sang đầu Sở, tức phải “cuốn theo chiều gió” theo tình thế để có thể mưu cầu lợi ích tốt nhất cho nước mình.
Theo nhà báo Hùynh Ngọc Chênh thì “cục diện thế giới hiện nay là sự mở rộng ra quy mô toàn cầu của cục diện Chiến Quốc cách đây mấy ngàn năm” đó.
Thế còn thân phận tiểu quốc VN hiện giờ thì sao ? Cách “cuốn theo chiều gió” như thế nào để có thể vô hiệu hóa sự đe dọa ngày càng đáng ngại của cường quốc khổng lồ phương Bắc ? Cũng như đã hợp tác với nhưng cường quốc khác như Nga, Mỹ ra sao để có thể tránh hành động bành trướng của Trung Nam Hải ?
Việt Nam lại phải nằm trong vòng trật tự còn đang manh nha của Tàu. Thật quá sức bất hạnh. Bất hạnh cứ nối tiếp bất hạnh cho dân tộc Việt Nam nầy.
- Nhà báo Hùynh Ngọc Chênh
Trong bài “Bất hạnh VN" vừa nói, nhà báo Hùynh Ngọc Chênh lưu ý rằng ngòai sự phú cường, Hoa Kỳ còn có “cái hơn” ( trong thiên hạ) để thu hút cả thế giới “tự nguyện nép mình” vào trật tự của Mỹ, đó là chính nghĩa: Chính nghĩa tự do và bình đẳng. Blogger Hùynh Ngọc Chênh phân tích rằng “Cái trật tự mà Mỹ lập ra là cái trật tự tôn trọng các quốc gia nhỏ, tôn trọng tất cả sự khác biệt, tôn trọng từng cá nhân con người... sự tôn trọng hơn hẳn các trật tự có được từ trước đến nay. Dù cái trật tự này chưa chắc đã hoàn hảo, nhưng chắc chắn rằng nó tốt nhất so với các trật tự trước đây và so với các trật tự mà Nga hay Tàu đang cố gắng lập ra”. Rồi nhắc tới cái trật tự của Phát xít Đức trước kia, nhà báo này khẳng định chắc chắn rằng “không ai đi theo, trừ khi bị cưỡng bức”. Nhà báo Hùynh Ngọc Chênh phân tích tiếp:
Tương tự như vậy, với trật tự do Liên Xô Cộng sản lập ra và đã sụp đổ tan tành. Sau LX, Nga đang muốn lập ra một trật tự theo kiểu Nga để cạnh tranh với Mỹ và Châu Âu, và Tàu cũng rất thèm khát lập ra một trật tự theo kiểu Tàu. Nhưng nhìn vào cách hành xử lúng túng vì thiếu chính nghĩa của Putin, nhìn vào thể chế độc tài của Tàu cộng, thế giới không kỳ vọng điều gì tốt đẹp sẽ đến từ hai nền trật tự nầy. Rất bất hạnh cho những quốc gia nào phải bị nằm trong cái trật tự đó. Ấy vậy mà Việt Nam lại phải nằm trong vòng trật tự còn đang manh nha của Tàu. Thật quá sức bất hạnh. Bất hạnh cứ nối tiếp bất hạnh cho dân tộc Việt Nam nầy.

Việt Nam phải tự cứu mình

Blogger Nguyễn Hưng Quốc lưu ý tới tình trạng “chưa bao giờ VN cô đơn như hiện nay”. Qua bài tựa đề “Không ai cứu được VN cả!”, GS Nguyễn Hưng Quốc khẳng định về “điều ai cũng thấy nhưng Việt Nam không hề làm, hoặc nếu làm, chỉ là giả bộ làm” liên quan nỗ lực tìm kiếm đồng minh thực sự đủ sức giúp Việt Nam trong cuộc đối đầu với phương Bắc. Theo GS Nguyễn Hưng Quốc thì giới lãnh đạo Việt Nam cũng “lăng xăng” đi đây đi đó, cũng ký hiệp ước này nọ, nhưng chủ yếu với các nước thuộc loại trung không đủ khả năng là “địch thủ của Trung Quốc” trong khi mối quan hệ giữa Việt Nam với các nước tầm trung ấy rất “hời hợt”, họ không tin cậy và thương yêu Việt Nam đủ để có thể nhảy ra “chia lửa” với Việt Nam nếu xảy ra chiến tranh với Hoa Lục. GS Nguyễn Hưng Quốc lưu ý:
image-1-250.jpg
Người dân biểu tình phản đối việc Trung Quốc đặt giàn khoan trên vùng biển đang tranh chấp chủ quyền với Việt Nam. Ảnh chụp hôm 11/5/2014 tại TPHCM. AFP photo
Nhưng dại dột nhất là Việt Nam đã không có đủ thiện chí để xây dựng một quan hệ tin cậy với Mỹ, nước duy nhất có khả năng giúp Việt Nam đương đầu với Trung Quốc. Chơi với Mỹ, họ chỉ tính toán những trò lặt vặt, kiểu bắt dân làm con tin, khi nào Mỹ yêu sách thì thả vài người rồi lại bắt vài người khác. Trên các phương tiện truyền thông, thậm chí, trên các diễn đàn chính thức của đảng, thỉnh thoảng vẫn chửi Mỹ, xem Mỹ như kẻ thù, người đứng đằng sau xúi giục cho âm mưu “diễn tiến hòa bình”.
Nhưng dại dột nhất là Việt Nam đã không có đủ thiện chí để xây dựng một quan hệ tin cậy với Mỹ, nước duy nhất có khả năng giúp Việt Nam đương đầu với Trung Quốc.
- GS Nguyễn Hưng Quốc 
GS Nguyễn Hưng Quốc không quên lưu ý tới tình trạng mà ông “có thể nói là chưa bao giờ Việt Nam cô đơn như hiện nay” – cô đơn trong quan hệ quốc tế, cô đơn trong quan hệ với người dân. GS Nguyễn Hưng Quốc nhận xét rằng suốt bao nhiêu năm qua, giới cầm quyền VN đã “thẳng tay trấn áp một cách phũ phàng và tàn bạo tất cả những người yêu nước nào dám lên tiếng cảnh báo nguy cơ xâm lược của Trung Quốc”. Do đó, theo ông thì không phải ngẫu nhiên mà dư luận trong nước lâu nay vẫn xem chính quyền là nhu nhược hoặc thậm chí “ mãi quốc cầu vinh”. Khi vì sợ hay do muốn bênh vực Bắc Kinh, họ đã từng “giang chân đạp thẳng vào mặt” người yêu nước biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và hoàn toàn tự cô lập với nhân dân.
Nhưng hôm Chủ Nhật 11 tháng Năm vừa rồi, trước tình hình xem chừng như “sơn hà nguy biến” tới nơi, thì tại nhiều nơi trong nước – từ Hà Hội cho tới Saigòn và Đà Nẵng, có hàng ngàn người xuống đường chống TQ xâm lược, theo lời blogger JB Nguyễn Hữu Vinh, với “ khí thế người dân hết sức hừng hực và mạnh mẽ”. Dù nói chung, đợt biểu tình lần này “thành công và được nhà nước ủng hộ”, như LS Hà Huy Sơn cho biết, nhưng nhà thơ Đỗ Trung Quân lưu ý về “tình hình cài răng lược đã xảy ra”. Tại Saigòn, ông Hùynh Kim Báu, một thành viên tổ chức biểu tình thuật lại:
Bọn quốc doanh, cái đoàn thanh niên nó cướp diễn đàn nó đem khẩu hiệu của nó ra kêu gọi “bình tĩnh, hòa khí” tùm lum hết thì tụi anh chiếm lại diễn đàn để hô đúng khẩu hiệu của tụi anh…
Ông Hùynh Tấn Mẫm, người bị phá rối âm thanh khi phát biểu, lên tiếng:
Thấy rõ ràng là họ muốn phá nhưng phá không được. Thành đoàn thì nó không phối hợp nhưng nó có mặt nó cố ý phá.
Theo GS Nguyễn Hưng Quốc, bây giờ, ở cái thế vừa cô lập với người dân trong nước vừa cô lập với thế giới bên ngoài, “có lẽ chính quyền Việt Nam không có chọn lựa nào khác ngoài việc giả vờ cứng rắn một hồi, rồi lại tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng để Trung Quốc muốn làm gì trên Biển Đông thì làm. Mặc kệ. Quyền chức và tài sản của họ vẫn nguyên vẹn. Kẻ thua trận, cuối cùng, là đất nước và nhân dân VN”.
Từ Đà Lạt, TS Hà Sĩ Phu, một nhà bất đồng chính kiến hàng đầu của VN, nhận xét:
Trung Quốc muốn chiếm Việt nam theo kiểu tằm ăn dâu, một cách hòa bình, không tốn vũ khí thì nó phải luôn giữ cho Việt nam ở chế độ cộng sản, vì chỉ có ở chế độ cộng sản thì mới có cái kiểu hai đảng làm việc với nhau, nhượng bộ quyền lợi với nhau. Còn nhân dân thì chả có vai trò gì cả.
Giữa lúc phương Bắc tiếp tục xâm lấn lãnh hải của VN bằng “ giàn khoang khủng”, thì công an VN vừa “bắt khẩn cấp” blogger nổi tiếng Anh Ba Sàm, một người có tâm huyết với quê hương, dân tộc mà các Tổ chức Dân sự VN khẳng định là “người bạn đồng hành thân thiết của chúng ta trong tất cả các cuộc biểu tình chống bá quyền Trung Quốc, của nông dân đòi đất, của dân oan đòi công lý, và của những người đấu tranh vì một sự nghiệp chung: Dân tộc - Dân chủ - Nhân quyền”.
Qua Lời Kêu Gọi Biểu tình Yêu Nước,  20 Tổ chức Dân Sự Việt Nam tuyên bố rằng “ Việc nhà nước bắt khẩn cấp blogger Anh Ba Sàm, một người Việt Nam yêu nước và chống xâm lược quyết liệt, vào thời điểm này, là hành động tái diễn việc bắt giam blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải chỉ vài ngày trước cuộc biểu tình phản đối nghi lễ rước đuốc Olympic Bắc Kinh ở Hà Nội và Sài Gòn. Đó là một sự tiếp diễn kéo dài trong những năm qua khi hàng chục vụ bắt người đều có yếu tố Trung Quốc.

Lời nhắn của tiền nhân

image-250.jpg
Biểu tình chống Trung Quốc tại thành phố Hồ Chí Minh ngày 11 tháng 5 năm 2014. AFP photo
Nhân lúc “Sơn Hà nguy biến” như vậy, blogger Hòang Mai “phải thẳng thắn mà nói” rằng, “sau gần 70 năm cầm quyền đến nay (1945-2014), Đảng Cộng sản Việt Nam và một số cá nhân đã để lại những hậu quả nặng nề đối với Đất nước và Dân tộc. Mất mát lớn nhất mà mọi người có thể thấy được, và có thể không thể khắc phục được, đó là: Quần đảo Hoàng Sa, một phần quần đảo Trường Sa; Ải Nam Quan, một nửa Thác Bản Giốc, các điểm cao chiến lược ở huyện Thanh Thủy, tỉnh Hà Giang; diện tích trên đất liền đã mất về Trung Quốc khoảng chừng 1.500 km2 (tương đương với diện tích tỉnh Thái Bình); phân chia lại Vịnh Bắc Bộ khiến ta đã mất về Trung Quốc khoảng 11.000 km2…”.
Diễn biến hiện giờ khiến người dân Việt lại liên tưởng đến “ lời nguyền” của Vua Lê Thánh Tông hồi năm 1473 trước bá quan văn võ của Ngài rằng: “Nếu ngươi đem một thước sông, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì phải tội tru di”.
"Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.
- Lời Vua Trần Nhân Tông 
Hay Vua Trần Nhân Tông (1258-1308) đã nhắc nhở con cháu muôn đời rằng: ‎"Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo . Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là hoạ nước Tàu. Chớ coi thường chuyện vụn vặt nảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích. Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: ‘Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác’. Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu ".
Tạp chí Điểm Blog xin tạm dừng ở đây.

No comments :

Post a Comment